Cơn đột quỵ đã dạy tôi rằng “bị bệnh là cô đơn”
Cơn đột quỵ của tôi đã dạy tôi rằng bị bệnh là cô đơn và các bác sĩ cần dành thời gian để lắng nghe và hỗ trợ – không chỉ đưa ra các giải pháp.
Giles Dawnay, một bác sĩ và vận động viên marathon vừa mới kết hôn, được chẩn đoán bị đột quỵ ở tuổi 34. Ảnh: Alamy
Đột quỵ bắt đầu khi nửa mặt bên phải của tôi bị sụp xuống. Trong khi nói chuyện với Amy, vợ tôi, tôi đột nhiên không thể khớp những suy nghĩ trong đầu với chuyển động môi để tạo thành lời. Amy hỏi tôi có phải bị đột quỵ không, tôi trả lời: “Không đời nào, anh còn quá trẻ và khỏe mạnh.” Khi cô ấy hỏi lại, tôi đã thốt lên: “Anh biết, anh là bác sĩ.” Nó không đau và nhẹ nhàng đến nỗi tôi không nghĩ đến mình bị đột quỵ vào lúc đó. Tôi đã mệt mỏi và có lẽ đã quá căng thẳng, vì áp lực công việc và duy trì sự cân bằng trong cuộc sống. Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là bệnh liệt Bell, liên quan đến một loại vi rút trong các dây thần kinh ở mặt. Điều này có thể xảy ra do căng thẳng và không chăm sóc tốt bản thân, vì vậy tôi cảm thấy nó có khả năng đang xảy ra. Vì đã muộn và tôi phải dậy sớm vào ngày hôm sau để làm việc, tôi nghĩ rằng tôi sẽ ngủ sớm và tìm hiểu lại vào buổi sáng. Vào bữa sáng ngày hôm sau, tình hình trở nên nghiêm trọng. Tôi đã tham khảo các triệu chứng và danh sách cách bệnh có thể xảy ra như: u não, đa xơ cứng và đột quỵ. 4 ngày sau, tôi đã chụp não và một loạt các xét nghiệm sau đó tại bệnh viện nơi tôi làm việc và tôi đã được chẩn đoán là bị đột quỵ do tắc mạch. Tôi 34 tuổi, vận động viên marathon, mới kết hôn, bác sĩ và không có yếu tố nguy cơ. Điều này không xảy ra với tôi. Điều này thật sự quá sốc đối với tôi. Mới hôm trước tôi còn đang giúp đỡ người khác, ngày hôm sau tôi lại cần sự giúp đỡ. Một trong những bài học lớn nhất mà đột quỵ đã dạy cho tôi mà không có bài học nào ở trường y có thể chuẩn bị trước đó là khi bị bệnh thường sẽ rất cô đơn. Trong khi chúng tôi nghiên cứu và làm việc chăm chỉ để hiểu thực tế khách quan của bệnh tật với nhiều bệnh lý và biểu hiện của nó, chúng tôi chỉ có thể hiểu những gì đang xảy ra với một nửa thông tin. Một nửa còn lại là căn bệnh đó có ý nghĩa như thế nào đối với bệnh nhân. Một yếu tố quan trọng xác định khả năng hồi phục của tôi sau đột quỵ là tình trạng mệt mỏi sau đột quỵ. Sự mệt mỏi như một điều gì đó mà tôi chưa từng trải qua. Luộc một quả trứng đã trở thành một bài tập về sự tập trung toàn diện; Tôi chỉ có thể nói chuyện với mọi người trong 10 phút trước khi cảm thấy mệt mỏi. Một số ngày, việc rời khỏi giường gần như là không thể. Trở thành một bệnh nhân, nhưng tôi vẫn muốn mình là một bác sĩ. Một phần trong tôi đã có thể lùi lại và quan sát, hứng thú với những gì đang xảy ra. Nhưng một con người khác lại cảm thấy thực tế mới khó khăn biết chừng nào. Không ai có thể thực sự hiểu được những gì tôi đã trải qua. Bệnh tật và phục hồi sức khỏe trở thành một nỗi cô đơn và có những ngày khó khăn hơn nhiều so với những ngày khác. Mong muốn được lắng nghe rất mạnh mẽ. Một điều tôi học được là cảm giác ngột ngạt như thế nào khi được đưa ra những câu trả lời như “đừng lo lắng, bạn sẽ ổn” hoặc “nó xảy ra có lý do” khi những người khác có lẽ không biết phải nói gì khác. Trong số rất nhiều điều, điều này đã dạy cho tôi giá trị của việc chỉ cần ở bên cạnh để lắng nghe và hỗ trợ, không nhất thiết phải kiểm soát tình hình và chỉ biết đưa ra các giải pháp. Đây là điều mà không phải lúc nào chúng tôi – những người làm bác sĩ hiểu hết được. Tôi hy vọng sẽ đưa điều này trở lại cuộc sống cá nhân và thực hành nghề nghiệp của riêng tôi – cả với những người thân yêu và những bệnh nhân trong tương lai. Giles Dawnay đã tự xuất bản một cuốn sách về trải nghiệm của mình trên Amazon về việc bị đột quỵ ở tuổi 34.
Thiên An, theo the guardian
Những thói quen khiến xương khớp người già nhanh thoái hóa
Thoái hóa xương khớp là tình trạng thường gặp ở người cao tuổi, liên quan đến quá trình lão hóa tự nhiên của sụn khớp, xương dưới sụn và các cấu trúc quanh khớp. Tuy nhiên, tốc độ thoái hóa không chỉ phụ thuộc vào tuổi tác. Một số thói quen trong sinh hoạt hằng ngày có thể khiến khớp chịu áp lực nhiều hơn, đau nhức thường xuyên và suy giảm chức năng nhanh hơn.
Multimedia
Theo dõi trên:Video
Còn 3–4,5 giờ đầu sau đột quỵ có nghĩa là chưa cần vội
Nhiều người cho rằng đột quỵ chỉ cần đến bệnh viện trong vòng 3–4,5 giờ đầu nên chưa cần quá gấp gáp khi xuất hiện triệu chứng. Tuy nhiên, đây là một quan niệm nguy hiểm. Trong đột quỵ, mỗi phút trôi qua có thể khiến hàng triệu tế bào não bị tổn thương không thể phục hồi. “Thời gian vàng” không phải là khoảng thời gian để chờ đợi, mà là khoảng thời gian quý giá để người bệnh được cấp cứu càng sớm càng tốt, giúp tăng cơ hội cứu não, giảm di chứng và nâng cao khả năng hồi phục.
Sống sót sau đột quỵ, làm gì để không bị lần 2?
Giới trẻ và đột quỵ: Khi lối sống hiện đại trở thành sát thủ âm thầm
Giải mã mối quan hệ nguy hiểm giữa đái tháo đường và đột quỵ
Phòng Tránh Đột Quỵ – Bắt Đầu Từ 5 Bài Tập Đơn Giản
Ngăn đột quỵ ngay từ phút đầu – Những điều nên biết
7 tình huống khiến đường huyết tăng vọt có thể bạn chưa biết















">
">
"> 
