Búi mạch máu trên não chằng chịt to như trái chanh, bé trai đi Cần Thơ để được tái sinh

Mang “án tử” từ chẩn đoán “dị dạng mạch máu não” đến “u ác của tiểu não”, hơn một năm ngược xuôi các bệnh viện tìm cơ hội cứu sống con trai, người mẹ tưởng chừng đã hết hy vọng. May mắn, nhờ duyên lành kết nối với TS.BS Trần Chí Cường, cậu học trò được tái sinh một lần nữa.

14-01-2022 20:01

3 đầu cầu kết nối tìm kiếm phép màu

Hơn một năm trước, từ cậu học trò khỏe mạnh, một nửa cơ thể, tay phải, chân phải cháu L.H.C.Đ. (15 tuổi, Huế) bỗng yếu dần. Tại bệnh viện địa phương, Đ. được chẩn đoán giãn gân, dù tập tay ngày đêm nhưng kết quả không khả quan.

Tiếp tục đưa con đi khám chuyên khoa Thần kinh, cầm chẩn đoán lâm sàng “u ác của tiểu não”, chị Phụng – mẹ cháu Đ. như chết lặng. Gia đình chị Phụng trông chờ vào kết quả chụp MRI thấy rõ mạch máu sẽ khác đi. Song, “bản án” có đổi khác, nhưng tương lai vẫn không sáng hơn: dị dạng mạch máu não bẩm sinh tạo thành một búi ở vùng nhân xám bên trái, trong đó có một túi phình 3x4mm.


Chẩn đoán lâm sàng “u ác của tiểu não” của bé Đ. – chỉ vài chữ ngắn ngủi mà có sức nặng ngàn cân, khiến cả gia đình suy sụp tinh thần.

Chị Phụng kể: “Bác sĩ đưa ra phương án can thiệp nhưng khối u (gia đình vẫn nghĩ là khối u – PV) ở vị trí sâu, khả năng cứu được chỉ có 50/50, mà còn có nguy cơ bé bị tổn thương thần kinh, có thể liệt luôn nên tôi không dám mạo hiểm”.

Trong y khoa, những túi phình mạch máu não được ví như bom nổ chậm, có thể vỡ gây ra cơn đột quỵ xuất huyết não bất cứ lúc nào. “Án tử” treo lơ lửng, chuỗi ngày tiếp theo, cả nhà sống trong thấp thỏm, biết bao lời cầu nguyện gửi đến đấng linh thiêng.

Đáp lại lời thỉnh cầu từ gia đình, duyên lành được kết nối. Kênh thông tin tư vấn sức khỏe AloBacsi trở thành cầu nối giữa gia đình chị Phụng với TS.BS Trần Chí Cường – giám đốc Bệnh viện Đột quỵ Tim mạch Cần Thơ – người được mệnh danh là “bàn tay vàng” trong làng Can thiệp Thần kinh.

Và thế là, ba đầu cầu Huế – TPHCM – Cần Thơ cùng kết nối, tìm kiếm phép màu cho cậu học trò nhỏ.

Sau 4 tiếng can thiệp, điều kỳ diệu đã đến…

Chiều ngày 13/1, chuyến bay chở đầy hy vọng của cả gia đình chị Phụng hạ cánh Cần Thơ. Một năm dài đằng đẵng tìm cơ hội cho con, chỉ đợi test COVID-19 là có thể đặt chân đến bệnh viện nhưng với gia đình Đ., thời gian này dường như vô tận.

Số người khám với BS Cường quá đông. Đến cuối buổi chiều thì gặp được vị cứu tinh của người bệnh đột quỵ. Vừa xem phim MRI chụp tại Huế của cháu Đ., TS.BS Trần Chí Cường nói ngay: “Đây là dị dạng mạch máu não bẩm sinh, người nhà không lo u não nữa nghe!”.

Gương mặt chị Phụng lúc này mới giãn nhẹ.

 
TS.BS Trần Chí Cường giải thích cho chị Phụng về khối dị dạng của bé Đ.

TS.BS Trần Chí Cường giải thích thêm: “Dị dạng này có sẵn từ nhỏ, cháu bé không có triệu chứng gì cả, nhưng nó có thể lớn dần theo thời gian và gây triệu chứng, đó là lý do mà một năm rưỡi nay cháu mới bị yếu tay chân”.

Cháu Đ. tiếp tục được khảo sát dưới “mắt thần” MRI 3 Tesla để quan sát kỹ hơn về khối dị dạng, từ đó bác sĩ sẽ tìm xem chỗ nào có thể can thiệp an toàn. Kết quả, khối dị dạng hiện rõ là một búi mạch máu chằng chịt to như trái chanh, trong đó có một số điểm yếu dễ vỡ, các bác sĩ sẽ can thiệp, làm tắc các điểm yếu đó, tránh cho cháu bị đột quỵ xuất huyết não.

TS.BS Trần Chí Cường cho biết, sau khi can thiệp ngăn chặn đột quỵ, có thể Đ. sẽ cần làm xạ phẫu (gamma knife) giúp thu gọn búi dị dạng, không nhất thiết phải tìm mọi cách loại bỏ nó hoàn toàn. Bởi nếu cái búi không còn điểm yếu nào dễ vỡ nữa thì cháu Đ. có thể chung sống hòa bình với nó suốt đời.


Búi mạch máu chằng chịt to như trái chanh hiện rõ dưới “mắt thần” MRI 3Tesla

Trưa ngày 14/1, ca can thiệp DSA do TS.BS Trần Chí Cường và ThS.BS Nguyễn Lưu Giang thực hiện, làm tắc được 4 vị trí nguy hiểm của búi dị dạng. Chỉ 4 tiếng sau, cháu Đ. đã cử động bàn tay phải gần như bình thường – mà hơn 1 năm nay, bàn tay đó như có tật, chỉ co vào duỗi ra được từng ngón.

Đoạn clip ghi lại bàn tay nắm rồi xòe nhanh nhẹn của Đ. do chị Phụng gửi từ Cần Thơ chỉ vỏn vẹn 26 giây nhưng đủ để làm nức lòng gia đình ở Huế, và cả những “người thân mới” là các thành viên AloBacsi ở Cần Thơ.

Những giọt nước mắt hạnh phúc tuôn rơi.

Gia đình ngóng tin từ phương xa

Hai mẹ con khăn gói vào Cần Thơ mang theo cả hy vọng của gia đình, chòm xóm. Khi chị Phụng báo tin ca can thiệp thành công, cháu Đ. tiến triển tốt rõ rệt, tay cử động theo y lệnh bác sĩ, mọi người vỡ òa cảm xúc.

Những tin nhắn, cuộc điện thoại liên tục từ gia đình chỉ để hỏi “Thiệt không, thiệt không”… “Ai cũng khóc nức nở” – chị Phụng rưng rưng nói.

Chị Loan, bác gái của Đ. bày tỏ: “Sáng giờ không làm được gì hết, muốn nín cả thở, lo lắng và quá sợ hãi. Cảm tạ trời đất! Từ ngày bệnh viện ở đây cho cháu về, gia đình em không biết phải đi đâu để tìm được sự sống cho cháu, không nghĩ sẽ có phép màu và kỳ tích. Rồi em gọi để nhờ AloBacsi chỉ đường, và bác sĩ Cường đã tìm lại sự sống cho cháu em. Ơn nghĩa này gia đình em xin ghi lòng tạc dạ.

Trước đây, bàn tay phải của cháu như có tật vậy. Đưa đi bệnh viện nói bị giãn gân, ngày đêm bắt tập luyện, đến khi phát hiện ra thì không có khả năng cứu được. Kết quả hôm nay vi diệu quá. Phụng à chị mừng cho mẹ con em, chị mừng cho chị vì cháu của chị được cứu sống rồi, hôm nay những giọt nước mắt chảy đầy ắp hạnh phúc và lòng biết ơn!…”.

Cần Thơ – nơi hồi sinh bé Đ. một lần nữa cũng là nơi đầu tiên chị Phụng đặt chân đến ngoài quê hương – Huế. Chuyến đi chứa đựng cả sự sợ hãi, bỡ ngỡ. Nhưng sau tất cả, mỗi cử động những ngón tay, sự tiến triển tốt mà bé Đ. có được như liều thuốc xoa dịu trái tim của người mẹ.

Trân trọng sự kết nối của AloBacsi, chị Phụng bày tỏ: “Đây là chuyến xa quê đầu tiên của hai mẹ con em, có rất nhiều bỡ ngỡ, nhưng nhờ có mọi người giúp đỡ. Ơn này suốt đời em không bao giờ quên”.


TS.BS Trần Chí Cường và ThS.BS Nguyễn Lưu Giang tiến hành can thiệp cho bé Đ.

Tết này, gánh nặng ưu phiền của người mẹ và gia đình như được trút bỏ. Với chị Phụng, cái Tết này là Tết hồi sinh. Hè năm sau cháu Đ. sẽ trở lại đây tái khám, chị tin đó sẽ là một chuyến đi hạnh phúc, bình an.

Kim Phương – Ảnh: Viết Hưởng